Tại Tây Nguyên – vùng đất của gió đại ngàn, của rừng thông, hồ nước và đất đỏ bazan – xu hướng du lịch“glamping” đang âm thầm trở thành lựa chọn của không ít người trẻ lẫn giới trung niên yêu sự tĩnh tại. Không ồn ào như những khu nghỉ dưỡng sang trọng, cũng không quá hoang dã như kiểu cắm trại truyền thống, các Farmstay giữa cao nguyên mở ra một không gian nghỉ dưỡng vừa đủ tiện nghi, vừa đủ gần thiên nhiên để con người được sống chậm lại giữa những mùa hè nhiều bộn bề.

Có một thời, mùa hè đồng nghĩa với những chuyến xe đổ về biển. Nhưng vài năm trở lại đây, khi những bãi cát dần trở nên đông đúc, sự náo nhiệt đôi lúc lại khiến kỳ nghỉ thêm mỏi mệt, nhiều du khách bắt đầu tìm đến một kiểu nghỉ dưỡng khác: lên núi, vào rừng, ở giữa thiên nhiên và tạm rời xa những tín hiệu không ngừng reo vang của phố thị. Tây Nguyên nói chung và Băng Tuyền Farmstay vì thế đa trở thành điểm hẹn của những tâm hồn cần được “thở”.
Từ những cung đường dẫn vào Bảo Lộc Đà Lạt, Cư Bao, Buôn Hồ Đăk Lăk hay Măng Đen Gia Lai cho đến những miền cao nguyên còn nguyên vẻ hoang sơ, du khách dễ dàng bắt gặp các Farmstay nép mình bên đồi thông, cạnh mặt hồ hay giữa những triền cà phê xanh ngát. Ở đó, mô hình glamping – sự kết hợp giữa“glamorous” và “camping” – không chỉ là một hình thức lưu trú mới, mà còn phản chiếu nhu cầu sống chậm, sống xanh và tìm kiếm sự chữa lành của con người hiện đại với thiên nhiên.

Chuyến xe rời phố thường bắt đầu trong cái oi nồng đặc quánh của mùa hè miền xuôi. Những dãy nhà bêtông lùi dần phía sau, nhường chỗ cho những cung đèo quanh co phủ đầy màu xanh cây lá. Không khí cũng thay đổi từng chút một. Gió trở nên mát hơn. Mùi nhựa thông thoảng trong không gian. Và đâu đó, tiếng chim rừng vọng qua những triền đồi đầy hoa bằng lăng tím, bướm vàng bay rực cả cánh đồng lúa phía thung lung xa xa khiến người ta có cảm giác như vừa bước sang một thế giới khác – nơi thời gian dường như trôi chậm lại.
Các Farmstay vùng cao nguyên hôm nay không còn đơn thuần là nơi lưu trú. Nhiều không gian được kiến tạo như một phần của thiên nhiên. Những căn nhà gỗ nhỏ nằm lọt thỏm giữa đồi thông, bên cạnh hồ nước tĩnh lặng hay những cánh đồng lúa vàng óng dưới chân núi. Lều trại được dựng trên nền gỗ khô ráo, đủ tiện nghi nhưng vẫn giữ nguyên cảm giác gần gũi với đất trời.

Điều hấp dẫn của glamping không nằm ở sự xa hoa. Nó hấp dẫn bởi khả năng giúp con người tìm lại những cảm giác tưởng như đã bị đánh mất giữa đời sống hiện đại: cảm giác được thức dậy cùng tiếng chim, được nhìn sương mờ trôi qua tán thông, được ngồi lặng im bên một tách cà phê nóng mà không cần vội vàng kiểm tra điện thoại hay trả lời những dòng tin nhắn côngviệc.
Buổi chiều ở Băng Tuyền Farmstay luôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Ánh nắng không gay gắt mà vàng như mật, chảy chậm qua từng kẽ lá rồi phủ xuống những thửa ruộng dưới chân đồi. Gió đưa hương cỏ non và mùi đất đỏ bazan ngai ngái len qua từng khoảng không, tạo nên thứ hương vị đặc trưng mà chỉ những vùng cao nguyên mới có. Trong không gian ấy, con người dường như cũng dịu lại.
Đến với Băng Tuyền Farmstay tại Thôn Sơn Lộc 3 phường Cư Bao, Đăk Lăk du khách có thể thong thả đi dạo quanh khu vườn nhỏ, hái vài trái bơ, trái xoài đầu mùa, những quả sim rừng, chum cà phê chím mọng vài quả hồng còn đọng hơi sương, hay chỉ đơn giản ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ để nghe một bản acoustic vang lên từ quán cà phê nhỏ cạnh sườn đồi. Không cần quá nhiều hoạt động, thiên nhiên tự nó đã đủ để lấp đầy những khoảng trống tinh thần mà nhịp sống đô thị thường bỏ quên.
Có lẽ chính vì vậy mà xu hướng du lịch chữa lành ngày càng được nhiều người lựa chọn. Sau đại dịch và những áp lực vô hình của thời đại số, con người bắt đầu quan tâm nhiều hơn đến sức khỏe tinh thần. Những chuyến đi không còn chỉ để “check-in”, mà để nghỉ ngơi thật sự, để tái tạo năng lượng và tìm lại sự cân bằng nội tâm. Tây Nguyên vùng đất của gió đại ngàn đáp ứng được điều ấy bằng chính vẻ nguyên sơ của mình.
Đêm xuống là lúc cao nguyên trở nên quyến rũ nhất. Cái lạnh se sắt len nhẹ qua từng tán thông. Giữa khoảng sân cỏ rộng, lửa trại được nhóm lên, ánh lửa bập bùng hắt sáng những gương mặt đang quây quần bên nhau. Tiếng củi nổ lách tách hòa cùng tiếng guitar mộc tạo nên thứ âm thanh rất khác với tiếng còi xe và nhịp sống hối hả nơi phố thị.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách dường như tan biến. Người ta cùng nhau nướng thịt, chia nhau củ khoai nóng vừa lấy khỏi than hồng, kể cho nhau nghevài câu chuyện đời thường rồi bất chợt im lặng nhìn lên bầu trời đầy sao. Trên cao nguyên, bầu trời dường như gần mặt đất hơn. Những vì tinh tú hiện lên rõ ràng, lấp lánh và sâu hun hút, khiến con người cảm thấy mình nhỏ bé nhưng cũng bình yên đến lạ. Có những cảm xúcchỉ xuất hiện khi con người thực sự chậm lại.
Nằm giữa bãi cỏ, hít thật sâu mùi thông non và đất ẩm sau một ngày dài, người ta nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được sống trong một khoảnh khắc không áp lực, không bon chen, không bị thúc giục bởi bất kỳ điều gì.
Sáng sớm ở Tây Nguyên giống như một thước phim điện ảnh quay chậm. Khi màn sương còn phủ kín mặt hồ, tiếng chim đã ríu rít vang lên đâu đó sau những rặng cây. Ánh bình minh len qua lớp vải lều mỏng, đánh thức người lữ khách bằng thứ ánh sáng dịu dàng chứ không phải tiếng chuông báo thức khô khốc thường ngày.
Kéo khóa cửa lều, trước mắt là cả biển sương bảng lảng trôi giữa rừng thông. Không khí lạnh và trong đến mức mỗi hơi thở đều trở nên rõ ràng. Một ly cà phê phin nóng nhỏ từng giọt trong buổi sớm ấy bỗng trở thành thứ xa xỉ giản dị mà giữa thành phố đông đúc, nhiều người đã rất lâu không còn cảm nhận được.
Glamping giữa Tây Nguyên vì thế không đơn thuần là một sản phẩm du lịch mới. Nó phản chiếu sự thay đổi trong cách con người lựa chọn nghỉ ngơi và tận hưởng cuộc sống. Người ta bắt đầu ưu tiên những giá trị bền vững hơn sự hào nhoáng; tìm kiếm trải nghiệm gần gũi thiên nhiên thay vì tiêu dùng xa xỉ; chọn sự bình yên thay cho náo nhiệt.
Trong dòng chảy ấy, vẻ đẹp của Tây Nguyên không chỉ nằm ở cảnh sắc, mà còn ở khả năng giữ cho con người một khoảng lặng cần thiết giữa thời đại quá nhiều tiếng ồn.
Và có lẽ, sau tất cả những chuyến đi, điều còn đọng lại không phải là một Farmstay đẹp hay một bữa tiệc nướng bên lửa trại. Điều còn lại chính là cảm giác được chữa lành giữa đại ngàn – nơi con người học cách sống chậm hơn, lắng nghe thiên nhiên nhiều hơn và cũng hiểu chính mình nhiều hơn.
Mỗi mùa hè đi qua, phố thị vẫn tiếp tục hối hả. Nhưng đâu đó trên những triền đồi Tây Nguyên, tiếng thông reo vẫn vang lên trong gió như một lời mời dịu dàng dành cho những ai đang cần tìm lại bình yên giữa cuộc đời rộng lớn.

















